Từ miêu tả của Thường Khánh, tôi mơ hồ nhớ lại một khung cảnh trong quá khứ.
Đấy chính là truyền nhân của Lỗ Ban, phi đao Trảm Tiên thần kỳ của Dương gia!
Rất giống, thực sự rất giống, tôi nhớ lúc đó Y Thắng đã đến Dương gia để gây rối và muốn chiếm đoạt Lỗ Ban Thiên Thư. Cảnh tượng Dương lão tiên sinh cúng tế thanh phi đao Trảm Tiên được đóng trong một chiếc rương bằng gỗ. Và Dương lão tiên sinh vỗ vào rương gỗ, ánh sáng màu vàng kim phóng ra, thoáng chốc hóa thành một thanh phi đao, chớp nhoáng như sét đánh. Ngay cả Y Thắng cũng không dám tiếp một chiêu, hắn ta bỏ chạy ngay lập tức nhưng vẫn bị phi đao chém bị thương.
Lồng ngực tôi có chút kích động, ánh mắt cũng có hơi run lên, nếu phi đao Trảm Tiên này thực sự chính là bảo vật đã chém vỡ gương luân hồi năm đó, vậy, vậy cơ hội chiến thắng của chúng tôi khi đấu với trai chủ Phúc Duyên Trai, há chẳng phải nhiều hơn một phần sao?
Hoặc có thể nói, có bảo vật khắc chế gương luân hồi thì ít nhất, cũng có thể khiến âm mưu của Phúc Duyên Trai không dễ dàng thành công như thế.
Đây chính là cơ hội của chúng tôi!
Tôi đang suy nghĩ trong lòng càng thêm phấn khởi, bất giác dùng sức vỗ tay, Nam Cung Phi Yến khó hiểu hỏi:
- Tiểu Thiên, em sao vậy?
- Á, không có gì, không có gì, em chỉ là... quá xúc động, ha ha, thật là làm xúc động lòng người, nghĩ đến cảnh đó em liền phấn khích...
Tôi cười ha hả như thằng ngốc, thực ra tôi đã nghĩ kĩ về nó từ lâu rồi, ngay khi trở về tôi sẽ đến gặp Dương Thần, nếu thanh phi đao Trảm Tiên đó thật sự là bảo vật trong năm đó, thế thì...
Thường Khánh trợn mắt nhìn tôi:
- Hừ, đúng là đồ thần kinh.
Tôi chỉ cười mà không quan tâm đến hắn, nhưng trong lòng lại mắng lại một câu, anh mới là đồ rắn tinh bệnh hoạn...
Câu chuyện của Thường Khánh đến đây cũng coi là kết thúc rồi, hắn nói với Nam Cung Phi Yến:
- Chị Yến, chị nói xem, chuyện này em không tìm hắn thì tìm ai đây, chị đừng bảo vệ hắn như vậy. Ông già Gia Cát đó, nhất định là do hắn đã giúp lão trốn thoát.
Nam Cung Phi Yến cúi đầu nghĩ một lúc rồi hỏi tôi:
- Tiểu Thiên, có đúng là như vậy không hả, kỳ thực Thường Khánh cũng là vì đối phó với Phúc Duyên Trai. Từ điểm này mà nói, chúng ta thực ra...
Tôi xua tay trả lời:
- Em hiểu cả rồi, chị không cần phải nói thêm, Thường Khánh, chúng tôi biết rằng mọi người không phải ngồi lê đôi mách, vì anh đã nói với tôi tất cả mọi chuyện, tôi giả vờ hồ đồ cũng không thú vị gì. Vài ngày trước lão quỷ Gia Cát quả thực đã xin tôi giúp lão thoát khỏi nơi này. Cầu xin tôi giúp lão ra khỏi đây và tôi thực sự đã giúp lão.
Thường Khánh giận tím mặt:
- Tao biết ngay là mày làm! Lần này mày còn gì để nói nữa, mau đưa tao đi tìm lão già kia...
- Anh đừng kích động như vậy có được không? Tôi xin anh hãy dùng não của mình chút đi, anh trước đây tìm đủ mọi cách để lão quỷ Gia Cát thuận theo ý của anh đều vô ích. Kết quả là người ta bỏ chạy rồi. Lẽ nào lần này bị anh tìm thấy thì lão sẽ nghe lời anh?
Tôi chất vấn ngược lại hắn, Thường Khánh không nén nổi cơn giận, một cước đá bay cái cây trên mặt đất, quát:
- LÃO DÁM KHÔNG NGHE, LẦN NÀY TAO CHO LÃO HỒN BAY PHÁCH TÁN, VĨNH VIỄN KHÔNG SIÊU SINH, XEM LÃO CÓ ĐỒNG Ý HAY KHÔNG!
Tôi lắc đầu:
- Đừng suy nghĩ viển vông nữa. Nếu bạo lực có tác dụng thì cũng không đến mức khiến lão bỏ chạy, anh xem, chuyện này anh đừng can thiệp, để tôi thử xem sao?
- Mày? Mày có thể thuyết phục lão già đó giúp bọn tao lấy lại gương luân hồi? Hừ, lão già đó cố chấp không ai bì được, lại xảo quyệt không ai bằng. Lão sớm đã biết gương luân hồi đã rơi vào tay cao nhân. Với năng lực của lão, ngay cả chúng ta cũng không thể đánh lại, tất nhiên không dám đắc tội với người ta rồi. Tao thật muốn biết, mày dùng cách gì để khiến lão nghe lời?
Thường Khánh cũng tỏ vẻ hoài nghi tôi, thực ra thì tôi cũng không biết mình có thể dùng cách gì, ngẫm một hồi rồi trả lời hắn:
- Như thế này, anh nghĩ thử xem, tôi đã từng giúp lão trốn thoát, mọi thứ về lão hiện giờ tôi là người rõ nhất, cho nên tôi có thể thương lượng với lão. Nếu anh cứng rắn đều không được thì tôi sẽ thử “vừa đấm vừa xoa” làm lão ta biết rằng việc giúp đỡ chúng ta còn có thể có lợi cho lão. Nếu không thành khẩn, thì tai họa ngay lập tức ập xuống đầu
Thường Khánh vẫn hồ nghi nhìn tôi:
- Mày không phải nói nhảm phải không, có thể nào nói rõ hơn một chút?
Tôi dang hai tay đáp:
- Cụ thể thì tôi cũng không biết. Dù sao, suy cho cùng nếu anh cảm thấy được, tôi sẽ thử. Nếu anh không đồng ý thì tôi cũng không làm gì được. Anh hoàn toàn có thể tự mình đi tìm lão và tiếp tục thúc ép lão phải phục tùng cũng không liên quan gì tới tôi.
Thường Khánh cau mày không trả lời, Nam Cung Phi Yến đứng bên cạnh nhẹ nhàng kéo hắn ta một cái rồi bơm thêm:
- Thường đệ, nghe lời tiểu Thiên, chị tin cậu ấy đã nói thì nhất định sẽ làm được.
Vẻ mặt Thường Khánh hình như có hơi không vui, nhưng cũng không nói gì, liếc mắt nhìn tôi nói:
- Vậy em làm sao có thể tin tưởng nó? Thời gian trước mắt càng ngày càng khẩn bách rồi, nếu nó rề rà mấy tháng nữa thì mọi chuyện đều đi tong.
Tôi trả lời hắn:
- Không cần đến vài tháng, nhanh thì ba ngày, hoặc chậm nhất là năm ngày. Đến lúc đó chúng ta vẫn gặp nhau ở đây thế nào?
Nam Cung Phi Yến nói thêm:
- Ừ, chị thấy được đó, Thường đệ, quyết định như thế đi. Thực ra, với tính khí nóng nảy của em thì cho dù tìm được lão quỷ gì đó, e rằng em cũng không làm sao được với lão, chi bằng để tiểu Thiên thử xem sao
Thường Khánh cuối cùng cũng gật gật đầu, từ hàm răng ném ra hai chữ "Được thôi..."
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần hắn chịu đồng ý hợp tác thì tốt rồi, kỳ thực việc tôi phải làm bây giờ chính là đoàn kết tất cả các thế lực có thể thống nhất, càng cô lập Phúc Duyên Trai càng tốt.
Nhưng dù ngoài miệng Thường Khánh đã đồng ý với tôi, ánh mắt nhìn tôi vẫn vô cùng khó coi. Tôi không khỏi vò đầu bứt rứt, tên này cũng không biết thế nào mà cứ nhìn tôi không vừa mắt. Có phải chính là vì tôi có quan hệ tốt với Nam Cung Phi Yến không? Anh nói rằng anh là một xà tinh sống một ngàn tám trăm năm đều giống như một trò đùa, đối với con người đến mấy chúc tuổi đã “game over” thì anh so đo cái gì chứ, cho dù tôi thật sự như thế nào với Nam Cung Phi Yến thì anh chờ tôi chết đi là có thể cùng với chị ấy được rồi.
Đương nhiên, đây là những lời mà tôi nghĩ thầm trong bụng, không thể nói ra ngoài miệng nếu không sẽ phải cãi nhau ầm ĩ. Mặc dù Thường Khánh này trông có vẻ hiểu biết nhưng thực ra đầu óc có vấn đề. Phải nói rằng con rắn này quả thật không cách nào so sánh với chỉ số IQ của Hồ cốc...
Chẳng qua lợi dụng việc Thường Khánh hiện giờ có Nam Cung Phi Yến áp chế ngoan ngoãn, tôi nhân cơ hội hỏi hắn ta:
- À phải rồi, Thường huynh đệ, tôi vẫn còn nghi ngờ muốn hỏi anh, trai chủ Phúc Duyên Trai rốt cuộc muốn làm cái quái gì mà đoạt lấy gương luân hồi vậy? ?
Ánh mắt Thường Khánh lại trở nên sắc bén, hỏi lại tôi:
- Mày hỏi cái này để làm gì?
Tôi nhún vai:
- Cái này à, anh thử nghĩ xem, cái gọi là “biết địch biết ta trăm trận trăm thắng” nếu chúng ta làm sáng tỏ mục đích của hắn, thì chẳng phải có thể “hốt thuốc đúng bệnh” rồi sao? Nếu cả anh còn không biết mục đích của trai chủ Phúc Duyên Trai, vậy thì chúng ta sẽ lâm vào thế bị động
Thường Khánh khịt mũi nói:
- Đương nhiên là tao biết. Cha tao từng nói, điểm thần kỳ lớn nhất của gương luân hồi thực chất chính là đảo ngược âm dương, xuyên qua luân hồi...
- Đảo ngược âm dương, xuyên qua luân hồi, đó có nghĩa là gì, anh có thể nói rõ hơn được không?
Tôi đột nhiên khẩn trương lên, xem ra Thường Khánh thật sự biết rõ chi tiết của gương luân hồi.
Tôi đang mở to hai mắt chờ hắn ta trả lời, nhưng Thường Khánh dừng lại, liếc tôi một cái rồi nói:
- Tao chỉ có thể nói nhiều như vậy, chuyện còn lại, chờ mày thu phục lão quỷ Gia Cát rồi tính tiếp, nhớ đấy, thứ tao muốn là lão ta nói ra tăm tích và chi tiết của pháp bảo có khả năng đối phó với chiếc gương luân hồi vào năm đó, hiểu chưa?
Dụng tâm của tên này cũng nhiều quá đi, nói thì không chịu nói ngay từ đầu. Tôi véo véo mũi, cười hề hề:
- Được rồi, tôi hiểu rồi. Vậy hôm nay cứ như vậy đi. Khi nào có tin, tôi sẽ cũng chị Yến đến thông báo cho anh
Hắn lại trợn mắt nhìn tôi một cách khó hiểu, quay lưng về phía chúng tôi và nói:
- Em đi đây, bọn chị… bọn chị cứ tự nhiên
Tôi bất lực cười khổ nhìn Nam Cung Phi Yến, đứa bé này vẫn còn đầy vẻ ghen tị, Nam Cung Phi Yến cũng che miệng cười trộm, bước tới nắm lấy tay Thường Khánh và nói:
- Thường đệ, em đi về cẩn thận, hiện tại không như lúc trước nữa nên bản thân phải chú ý nhiều hơn, có chuyện gì nhớ phải nói với chị
Trên mặt Thường Khánh không được tự nhiên lắm, tựa hồ có hơi ửng hồng, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười với Nam Cung Phi Yến:
- Ừm, em biết rồi, chị, chị cũng cẩn thận.
Hắn ta nói rồi rời đi trong nháy mắt, bộ dạng có vẻ rất căng thẳng, hai tay tôi nhìn chống nạnh trông thấy bộ dạng này của Trường Khánh liền cảm thấy thú vị, đang nghĩ ngợi vài câu thế nào để sau này trêu chọc Nam Cung Phi Yến. Bất thình lình vào ngay lúc này, xung quanh nổi lên một cơn gió lạnh.
Ngọn gió lạnh lẽo này đến thật quái lạ, không có chút dấu hiệu gì, tôi bất giác rùng mình vì cái lạnh của nó, ngẩng đầu nhìn về hướng gió chợt nhìn thấy trong bóng cây phía trước như được bao bọc trong một tầng sương âm, trong sương âm lờ mờ bóng dáng màu đen kỳ quái đang đứng.
Hai chấm sáng đỏ như ẩn như hiện trong sương mù...
Nhìn thấy cảnh này, tôi không kìm được nỗi sợ hãi kinh hoàng, gần như ngay lập tức nghĩ đến kẻ thù xưa.
Dạ quỷ!
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo